Sergei Minaev - Nhà văn Nga 7X: Chúng tôi là những kẻ giữa dòng
Quyển sách đầu tay Vô hồn nhanh chóng trở thành best-seller ngay trong tháng xuất bản đầu tiên và tiếp tục nằm trong nhóm những sách bán chạy nhất hiện nay.
* Vô hồn được một số nhà phê bình Nga và nước ngoài xếp vào trào lưu văn học “antiglamour” (tạm dịch: chống thời thượng). Vì sao anh chọn đề tài này?
- Hm... “antiglamour” là đầu đề mà truyền thông các bạn gán cho tôi đấy nhé. Nói một cách nghiêm túc, quyển sách của tôi không phải là về những nhà giàu mới, mà là về một tầng lớp trung lưu nhất định ở nước Nga hiện đại với tất cả những khủng hoảng, tình yêu, sự căm ghét và đời sống thường nhật của họ...
* Quyển sách của anh đầy hơi thở hiện thực nhưng nhân vật chính lại không tên...
- Nhân vật chính là một hình tượng tập hợp của những người rất thật quanh tôi. Anh ta không có tên vì anh ta dường như không tồn tại (từ cách nhìn đó, có thể coi anh ta là người thừa) nhưng mặt khác, bất cứ ai cũng có thể là anh ta.
* Những người trẻ trong sách của anh có tài, thông minh, họ hiểu hết tất cả nhưng làm mọi việc như “những xác ướp” đã được truyền thông “mã hóa”. Làm cách nào để họ tìm được sự quân bình giữa một bên là những cái cũ (nhưng vẫn còn giá trị) và những cái mới (tốt và xấu, không rõ ràng và đầy hoài nghi)?
- Chúng tôi là những kẻ giữa dòng. Sinh ở Liên Xô và sống đời sống mới ở nước Nga. Dĩ nhiên nền tảng của chúng tôi vẫn là Xô viết. Chúng tôi muốn thay đổi, nhưng đôi khi những giá trị chúng tôi đạt được chỉ là giả dối. Khó mà sống được cuộc đời của mình khi cái đầu ta bị chia thành hai mảnh: mảnh thứ nhất là quá khứ, còn mảnh thứ hai là tương lai. Đâu là "phần đúng" nếu cả hai đều trong đầu ta?
* Anh chỉ trích truyền thông. Nhưng người ta phải làm thế nào khi CNN, BBC đến tận phòng ngủ mọi ngôi nhà?
- Thật sự thế hệ chúng tôi là nạn nhân của truyền thông. Bất hạnh thay, chúng tôi gần như không có cơ hội sống sót. Chào thế kỷ 21. Cách duy nhất cho chúng ta chỉ còn là nhấn nút tắt trên tivi của mình và thử nghĩ xem “điều gì đang thật sự xảy ra?”. Vấn đề là hết 90% người ghét suy nghĩ. Bởi vì dễ nhất vẫn là chẳng tư duy gì cả... Nhân vật lý tưởng của thế kỷ 21 là tên bù nhìn. Nó tốt hơn cho các tập đoàn đa quốc gia (dễ bán hàng), cho truyền thông (dễ đưa chuyện nhảm nhí).
Bạn vẫn còn đang suy nghĩ đấy ư? Bạn lạc hậu rồi....
PHAN XUÂN LOAN thực hiện
|
... Những cô gái chàng trai sinh vào những năm 1970 -1976 đáng thương. Bao nhiêu hi vọng đã đặt vào bạn! Mẹ cha cúi nhìn chiếc xe nôi chúng ta nằm, nựng nịu cưng chiều và thắt lên chúng ta những dây nơ màu hồng màu xanh giống hệt nhau. Đấy chúng đấy, những trẻ em đáng yêu, đang ngủ và không hề biết chúng may mắn làm sao. Tất cả những gì mình không có được thì chúng lại được nhận một cách dư dật. Những năm no nê và say sưa 1970, khi tất cả mọi thứ đều có sẵn. Khi chắc chắn chúng ta sẽ tới được tương lai của chủ nghĩa xã hội thắng lợi. Thậm chí những tai ách như ngân sách quân sự khổng lồ, chính sách kinh tế sai lầm, tất cả không là gì so với tài nguyên to lớn về dầu lửa, than và khí đốt. Đây những đứa trẻ ngủ yên lành này sẽ là thế hệ hạnh phúc đầu tiên. Thế hệ được hưởng những quả lành ngon ngọt nhất. Thế rồi hai thập niên đi qua, sau những năm tháng đó ta kịp lớn lên, nhận được nền học vấn Xô viết tốt đẹp (về tất cả và chẳng về cái gì, thay vì trở thành các chuyên gia trong một lĩnh vực riêng biệt nào đó), đọc vô số những quyển sách có ích và không có ích, học uống vodka, hút cần sa, tranh luận về cội nguồn tâm linh và những con đường dân tộc ở nước Nga. Đấy chúng ta bước vào kỷ nguyên mới của nước Nga. Chúng ta đi, trẻ trung, xinh đẹp, đầy hoài bão và triển vọng. Những người chủ mới của đất nước này. Những thần tượng cũ của các thế hệ trước sụp đổ trên mặt đất và bị băm nát dưới chân ta mà ta chưa kịp nghĩ ra những thần tượng mới. Chúng ta nhổ vào những tư tưởng cũ, cười nhạo sự trì trệ đạo đức và quan điểm sống của cha mẹ mình, bổ các tượng thánh bằng rìu, thay thế tôn giáo bằng những perfomance(*), tha hóa thay thế đạo đức. Chúng ta phá bỏ tất cả những đền đài cũ, dọn đường cho những chốn tôn nghiêm nơi chúng ta sẽ nghiêng mình trước thánh của mình. Cha mẹ chúng ta cố gạt lệ nhìn chúng ta đập phá tan tành những gì họ từng yêu quí. Với sự kinh hãi và chúc phúc, họ chết lặng bên cửa sổ căn phòng chúng ta được sinh ra, nhìn chúng ta đang tác oai tác quái những gì trên phố. “Tiếc sao - họ nghĩ - trong số tất cả những phương cách, chúng đã chọn sự phá hủy. Cầu thượng đế để chúng xây được gì đó của mình”. Trích trong tiểu thuyết Vô hồn - P.X.L. dịch (sách chưa xuất bản ở VN) -------- (*) tiết mục biểu diễn. |
Tự Hào Việt Nam
Tuổi Trẻ Cuối Tuần
Tuổi Trẻ Cười
Media Online
Việc Làm
Tủ Sách
Thiệp
Games
Thư Viện Luật
Chính trị - Xã Hội
Văn hóa - Giải Trí
Thế Giới
Kinh Tế
Giáo Dục - Du Học
Pháp Luật
Thể Thao
Nhịp Sống Số
Nhịp Sống Trẻ
Áo Trắng
Tình Yêu - Lối Sống
Người Việt Xa Quê
Sức Khỏe
Khoa Học
Du Lịch
Tuyển Sinh
Chứng Khoán
Địa Ốc
Bạn Đọc Viết
Hồ Sơ - Tư Liệu