Viết cho thiên thần của tôi:
Mái ấm không khiếm khuyết
| Ảnh do tác giả cung cấp |
Nhưng tiếng nói, giọng cười của hai con đã giúp mẹ thêm nhiều nghị lực mỗi lúc tưởng chừng như sắp ngã quỵ. Hai con đã làm cho mẹ hiểu được ý nghĩa của cuộc sống, biết mình sống là vì điều gì và cho ai.
Thấm thoát hơn 2 năm từ ngày mẹ con mình rời xa mái nhà thân yêu để về quê sinh sống với ông bà ngoại. Tháng 8 tới này là anh Hai Rắn vào lớp 1 rồi. Vậy là con đã “trưởng thành” rồi đó, Rắn con. Nhớ ngày đầu đi học mẫu giáo, Rắn rất ngoan, ham học, hăm hở đeo balô cặp phía sau lưng, lạy Phật, thưa ba mẹ đi học, chẳng hề khóc lóc như tâm lý ngày đầu tiên đi học của bọn trẻ.
Mặc dù vậy nhưng mẹ cũng rất lo lắng khi để Rắn lại với cô giáo, mẹ ra ngoài cổng trường mà cứ thập thò nhìn vào xem Rắn bên trong có khóc không, có tìm mẹ hay không. Rắn ngày đó ăn hay bị ọi lắm, lúc đang ăn khóc cũng ọi, cười cũng ọi, đôi khi không khóc không cười cũng… ọi.
Cô giáo nào cũng nhận xét Rắn nói chuyện như người lớn, thông minh, hiếu động, hiền, nhưng có phần hơi khờ so với bạn cùng trang lứa. Có lần cô kể với mẹ thấy Rắn không chịu chơi với bạn nào trong lớp hết, cô hỏi tại sao, Rắn bảo con thích chơi với cô thôi, chơi với bạn, bạn không biết nói chuyện gì hết, chán lắm, cô chơi với con nhe...
Rắn là con trai nhưng lại tình cảm lắm, có lần Rắn về nhà nói với mẹ, "mẹ ơi cô của con mang bầu em bé, con thấy mấy bạn khác không chịu ăn, cứ để cô phải đút hết bạn này đến bạn khác, chắc là cô mệt lắm hả mẹ, con tự ăn thôi mẹ ơi, cô khen con ngoan đó mẹ".
Ông ngoại Rắn mất hơn một tháng, hôm đó ba mẹ con nằm ngủ, cứ tưởng con đã ngủ rồi, tự dưng mẹ nghe tiếng Rắn thổn thức khóc ngày một to, lần đầu tiên mẹ thấy Rắn khóc to như vậy, mẹ hỏi có chuyện gì với con à, Rắn nói mẹ nghe mà giật mình, Rắn cho là cuộc sống này chẳng có gì vui, chết là không còn được gặp ba, gặp mẹ, không được gặp ai hết như ông ngoại vậy đó, ông ngoại mất rồi, con không còn được gặp ông ngoại được nữa.
Thương con lắm, con đã biết cảm nhận được sự mất mát và chia ly rồi đó, mẹ càng lo hơn khi tuổi con ngày một lớn, dù mẹ có cố gắng tạo điều kiện cho con gần ba đến đâu đi nữa thì cũng đến một lúc nào đó, con sẽ biết được hoàn cảnh của mình, mẹ không biết là con sẽ đón nhận sự thật ấy như thế nào. Con à, dù cho ba mẹ không thể cùng các con chung sống dưới một mái nhà, nhưng cả ba và mẹ đều rất yêu quý các con. Mạnh mẽ lên, con trai của mẹ!
Thương nhất là bé Khỉ, còn quá nhỏ đã phải xa vòng tay âu yếm của ba, chắc cũng chính vì vậy mà mẹ cưng chiều Khỉ quá, ngày nào đến trường Khỉ cũng khóc khi xa mẹ. Có hôm Khỉ về nói với mẹ, hồi trưa con nằm ngủ ở trường, con thấy mẹ đến thăm con nhưng con sợ cô la, con nằm quay mặt vô trong, con khóc.
Bé Khỉ thích ba lắm, có hôm Khỉ ăn trái cây mẹ gọt, Khỉ đút miếng cho mẹ, miếng cho anh Hai, rồi nói "Mẹ ơi, khi nào con gặp ba, mẹ mua trái cây này cho con hiếu thảo với ba, mẹ nhe".
Có hôm mẹ dắt Khỉ đi mua giày, Khỉ không chịu đến thử giày mà cứ đến bên quầy để giày người lớn, lựa lựa chọn chọn một hồi Khỉ đem đến đưa cho cô bán hàng, nói là "cô ơi, con muốn mua giày này tặng ba con". Mẹ biết con gái thường có nhiều tình cảm với ba, ngày xưa mẹ cũng thế, rất là thích ông ngoại, nhõng nhẽo và vòi vĩnh với ông ngoại số một luôn và cũng thương ông ngoại lắm.
Ba mẹ giờ đây mỗi người một cuộc sống nhưng thi thoảng một, hai tháng mẹ vẫn tạo điều kiện cho cha con được gặp nhau, được chơi đùa cùng nhau dù là ít ỏi, hai ba ngày cho mỗi lần gặp mặt. Thấy các con vui, yêu thương và kính trọng ba, mẹ vui và thấy mình làm tròn trách nhiệm. Mặc dù gia đình mình chỉ còn một nửa nhưng mẹ sẽ cố gắng để tâm hồn trẻ thơ của các con không thấy sự thiếu vắng hình bóng và tình cảm của một người cha.
Và mẹ cần một tay chèo để các con không khiếm khuyết một khoảng trống của tình cha, để hai con có thể trở thành những người hữu ích... Hôn hai con thật nhiều, thật dài như… cây tre trăm đốt.
Mẹ Cọp
|
Mời bạn tham gia Viết cho thiên thần của tôi Có thể câu chuyện chưa thật hay, lời văn chưa thật trau chuốt, nhưng những tình cảm thấm vào từng câu chữ cho dòng kỷ niệm buồn - vui sẽ là những món quà quí báu, nhất là khi con bạn lớn lên cùng tháng năm và lần giở những lời cha mẹ đã gửi gắm năm xưa... Và giờ đây, khi tháng sáu đang gọi mùa hạ về, bạn hãy tiếp tục cùng chúng tôi hun đúc bao kỷ niệm sâu sắc giữa bạn và con; cùng chúng tôi lưu giữ những câu chuyện "dạy con từ thuở còn thơ"... qua chuyên mục Viết cho thiên thần của tôi. Những câu chuyện bạn muốn chuyển đến con trong ngày đặc biệt này, xin vui lòng gửi theo địa chỉ tto@tuoitre.com.vn với tiêu đề Viết cho thiên thần của tôi; mỗi câu chuyện không quá 800 chữ và gõ font có dấu tiếng Việt. Nếu có thể mỗi bài viết kèm một tấm ảnh. Những câu chuyện được chọn đăng sẽ có nhuận bút. |
Tự Hào Việt Nam
Tuổi Trẻ Cuối Tuần
Tuổi Trẻ Cười
Media Online
Việc Làm
Tủ Sách
Thiệp
Games
Thư Viện Luật
Chính trị - Xã Hội
Văn hóa - Giải Trí
Thế Giới
Kinh Tế
Giáo Dục - Du Học
Pháp Luật
Thể Thao
Nhịp Sống Số
Nhịp Sống Trẻ
Áo Trắng
Tình Yêu - Lối Sống
Người Việt Xa Quê
Sức Khỏe
Khoa Học
Du Lịch
Tuyển Sinh
Chứng Khoán
Địa Ốc
Bạn Đọc Viết
Hồ Sơ - Tư Liệu