Người trong cuộc:
1.001 chuyện tuyển dụng khó hiểu
| Trần Thị Diệu Hương |
|
>> Bị mất việc vì có trình độ... đại học |
* Chuyện của tôi khác với chuyện của chị Hương, nhưng chung quy cũng là những bất cập trong việc tuyển dụng không minh bạch ở nhiều địa phương lâu nay. Tôi tốt nghiệp loại giỏi Trường đại học Y dược TP.HCM năm 1992, được trường chuyển hồ sơ về Sở Y tế TG để nhận nhiệm sở.
Tôi đến trình diện tại sở y tế nhưng được bảo về nhà chờ, sở sẽ gọi. Tôi chờ mãi nhưng không được gọi. Đến sở y tế hỏi thì tiếp tục nhận được câu trả lời “cứ chờ”.
Không thể chờ mãi và cũng cần việc làm để sống nên tôi lên TP.HCM làm “công quả” (làm không lương tại một bệnh viện). Sau đó hai năm tôi được nhận vào biên chế tại bệnh viện này. Và chuyện buồn cười bắt đầu từ đây. Tôi về lại Sở Y tế TG để xin chuyển hồ sơ về Sở Y tế TP.HCM. Tiếp tôi, một nhân viên ở đây hỏi: “Tại sao lại bỏ tỉnh nhà mà đi, người như anh tỉnh nhà rất cần”. Tôi trả lời ngay: “Nếu chú phân công tôi ngay thì tôi bỏ hết công việc tại TP.HCM để ở lại quê nhà”. Và chú này chỉ cười! Tôi hiểu chú ấy làm sao phân công cho tôi được.
Tôi biết có vài bác sĩ cùng khóa với tôi nhưng thi lại nhiều lần nên mãi hơn năm sau mới ra trường. Nhưng khác với tôi, sau khi tốt nghiệp họ có việc làm ngay tại tỉnh nhà. Tôi không hiểu nổi tại sao người ta lại tuyển dụng như vậy.
B.Đ.
* Tôi tốt nghiệp đại học ngành du lịch (loại khá) năm 2002. Năm 2008, sau nhiều năm làm việc cho một tập đoàn nước ngoài, tôi nộp đơn xin việc tại Công ty du lịch S (thuộc hàng top của cả nước). Sau ba vòng phỏng vấn, tôi trúng tuyển vào làm việc tại phòng du lịch nước ngoài của Công ty S. Thời gian thử việc của tôi là hai tháng, nhưng do con tôi bị bệnh phải nằm viện nên tôi nghỉ việc một tuần.
Sau đó, phòng hành chính kéo dài thời gian thử việc của tôi thành ba tháng (từ tháng 7 đến tháng 9-2008). Lúc đó, trưởng phòng nơi tôi làm việc nhận xét tôi làm việc tốt và chắc chắn sẽ được ký hợp đồng.
Tôi yên tâm làm việc đến hết tháng 9 và tháng 10-2008. Nhưng hết tháng 10-2008 đột nhiên trưởng phòng hành chính và trưởng phòng trực tiếp của tôi mời tôi lên thông báo tôi phải sắp xếp bàn giao công việc lại cho người khác vì công ty đang gặp khó khăn trong kinh doanh, không tuyển thêm nhân viên, sau này cần thì gọi tôi vào làm lại. Tôi rất bất ngờ với lý do không thuyết phục này, bởi tại thời điểm đó có hai nhân viên mới được tuyển vào với chức danh tương tự tôi và họ là con cháu, quen biết với lãnh đạo tổng công ty.
Từ đó tôi thật sự hiểu ra vấn đề và may mắn là tôi có đủ năng lực để tìm công việc khác tốt hơn. Theo tôi, chuyện tuyển dụng khó hiểu, không minh bạch xảy ra phổ biến hiện nay và không chỉ ở các tỉnh mà còn nhan nhản ở nhiều công ty, đơn vị.
ANH THƯ
* Vợ tôi là người Bắc, tốt nghiệp Đại học Sư phạm Vinh hệ chính quy, loại khá. Chúng tôi cưới nhau và quyết định vào QB làm việc nên vợ tôi đã chuyển hộ khẩu về QB. Mùa tuyển giáo viên năm 2007, vợ tôi nộp hồ sơ dự tuyển vào một trường trung học phổ thông. Trong bảng dán công khai điểm của người dự tuyển, vợ tôi xếp thứ nhất. Đáng lẽ vợ tôi được trúng tuyển nếu hồ sơ của cô ấy không bị loại.
Người ta loại hồ sơ của vợ tôi với lý do: không hợp lệ! Chúng tôi hỏi chủ tịch hội đồng tuyển giáo viên và sở GD-ĐT tỉnh thì được trả lời rằng vợ tôi không đủ thời hạn thường trú tại QB. Theo đề án ban đầu được dán công khai không có nêu vấn đề này. Đề án được đưa ra khi chúng tôi thắc mắc mới thấy ghi: “Chỉ tuyển người có hộ khẩu QB kể từ khi tốt nghiệp đại học hai năm trở lên”. Lúc đó vợ tôi có hộ khẩu ở QB mới được một năm tám tháng, người ta bảo còn thiếu bốn tháng!
Với kiểu tuyển dụng như trên, người tốt nghiệp loại khá như vợ tôi bị từ chối, còn người tốt nghiệp loại trung bình lại trúng tuyển.
TRƯƠNG BIÊN THÙY
* Tháng 7-2009, tôi cùng 19 thí sinh khác cùng thử sức trong một kì thi tuyển vào một đài truyền hình có "có danh, có tiếng" ở khu vực ĐBSCL.
Trải qua hai ngày thi tuyển ròng rã với các phần thi năng khiếu, kiến thức chuyên môn, thu hình trực tiếp, thử giọng bởi tiêu chí của đài đưa ra là tuyển dụng một người vừa có khả năng biên tập, vừa có khả năng dẫn các chương trình phóng sự mang tính chất nhân đạo mà đài sắp thực hiện và phát sóng.
Sau hai ngày thi, hội đồng tuyển dụng công bố kết quả và tôi là thí sinh duy nhất lọt vào mắt ông giám đốc, được ông này lưu lại số điện thoại của tôi. Niềm vui đến với tôi quá lớn lao bởi ai cũng biết muốn bước chân vào đài này làm việc.
Ông giám đốc đánh giá rằng tôi là thí sinh có giọng nói trầm ấm, gương mặt hiền hậu, "ăn hình", khả năng và kinh nghiệm viết lách tốt... Thực tế tôi đã tốt nghiệp ngành ngữ văn của một trường đại học chính quy lớn của khu vực ĐBSCL và đã có gần 3 năm làm phóng viên ở một tờ báo Đảng.
Theo lời ông giám đốc, tôi cũng đã hoàn thành xong mẫu lý lịch 2A một cách nhanh chóng với mong muốn sớm được khăn gói về cơ quan mới cống hiến lâu dài. Thế nhưng, đợi mãi, đợi mãi, sau gần 2 tháng trời mà không có tin tức gì dù lý lịch và thành tích công tác của tôi rất tốt.
Tôi mạnh dạn liên hệ với đài thì nhận được câu trả lời chua chát từ ông phó phòng hành chính của đài là: "Đúng là em rất giỏi, năng lực, đạo đức tốt, vượt trội hơn các thí sinh khác rất nhiều nhưng, không phải người nào giỏi cũng được tuyển dụng". Tôi hỏi lý do gì thì không nhận được câu trả lời thích đáng. Ông này chỉ nói mỗi nơi có một lệ khác nhau trong việc tuyển dụng, em chỉ biết là em không được tuyển dụng là được rồi.
Cho đến bây giờ tôi không thể hiểu nỗi cái "lệ" mà đài nói là gì? Và những cuộc tuyển dụng đó diễn ra để làm gì vì thực chất người có năng lực làm việc vẫn không được lọt vào mắt xanh của các nhà tuyển dụng mà nhất là cơ quan nhà nước.
L. KH
* Anh trai tôi tốt nghiệp khoa tin học trường Đại học khoa học Huế vào tháng 7-2006 với tấm bằng khá. Cùng thời gian anh tôi tốt nghiệp, một ngân hàng tuyển dụng nhân viên phụ trách công nghệ thông tin, anh tôi cũng làm hồ sơ dự tuyển.
Xét về bằng cấp, anh tôi hơn hẳn những người cùng nộp hồ sơ. Đa phần họ chỉ có bằng trung cấp tin học tại trường dạy nghề của tỉnh hoặc bằng cao đẳng. Tuy nhiên, hồ sơ của anh tôi bị loại… ngay từ đầu. Anh tôi có thắc mắc thì được một người trong ngân hàng rỉ vào tai rằng: “chuẩn bị 100 triệu”.
Lúc đó, 10 triệu đồng với gia đình tôi còn khó nữa là 100 triệu. Sau đó, anh tôi được biết để có “chân” vào đó, hoặc là người quen, hoặc là chuẩn bị tiền. Tôi nghĩ rằng chính cơ chế “xin-cho” và chủ nghĩa thân quen đã đánh mất những người có năng lực. Không dẹp bỏ được cơ chế này thì hậu quả sẽ khôn lường.
LÊ MẠNH TÙNG (Q.9, TP.HCM)
|
Chuyện éo le Tôi là giảng viên ở một trường cao đẳng. Học trò tôi tốt nghiệp cao đẳng về quê không xin được việc ở cấp huyện, tốt nghiệp trung cấp không xin được việc ở cấp xã. Trong khi đó, nhiều địa phương phải bỏ ra khá nhiều tiền để mời chúng tôi về tỉnh đào tạo, bồi dưỡng cho cán bộ cấp huyện và cấp xã, những cán bộ chỉ tốt nghiệp trung học phổ thông, thậm chí là trung học cơ sở. Đặc biệt, có nhiều trường hợp những đối tượng được đào tạo này chưa được tuyển dụng, người ta gọi họ là cán bộ nguồn... Họ đã được sắp sẵn chỗ rồi, chỉ chờ có bằng hay chứng chỉ để hợp thức hóa thôi. Trong khi đó học trò tôi, những người được đào tạo chính quy tốt nghiệp khá giỏi, thì về quê đi một vòng và quay vào TP.HCM làm đủ thứ nghề lặt vặt để kiếm sống. Các em bảo cấp huyện mà cũng đòi 30-50 triệu đồng, bố mẹ các em làm nông lấy đâu ra tiền “chạy” việc. Những tâm hồn đôi mươi đã sớm sầu héo bởi chuyện éo le nói trên. Dù thương các em nhưng tôi cũng chỉ biết thở dài. T.H. (TP.HCM) |
-------------
Ý kiến của bạn về vấn đề này ra sao? Hãy chia sẻ với bạn đọc Tuổi Trẻ Online qua email tto@tuoitre.com.vn hoặc trong phần Ý kiến bạn đọc dưới đây. Cám ơn.
Tự Hào Việt Nam
Tuổi Trẻ Cuối Tuần
Tuổi Trẻ Cười
Media Online
Việc Làm
Tủ Sách
Thiệp
Games
Thư Viện Luật
Chính trị - Xã Hội
Văn hóa - Giải Trí
Thế Giới
Kinh Tế
Giáo Dục - Du Học
Pháp Luật
Thể Thao
Nhịp Sống Số
Nhịp Sống Trẻ
Áo Trắng
Tình Yêu - Lối Sống
Người Việt Xa Quê
Sức Khỏe
Khoa Học
Du Lịch
Tuyển Sinh
Chứng Khoán
Địa Ốc
Bạn Đọc Viết
Hồ Sơ - Tư Liệu